Mỗi năm khoảng 40

Mỗi năm khoảng 40.000 người VN tự tử do trầm cảm 🙁
“Theo PGS.TS Cao Tiến Đức – Chủ nhiệm Khoa Tâm thần, Bệnh viện Quân y 103, một năm số người tự tử do trầm cảm ở Việt Nam lên đến 36.000-40.000 người. Hiện có khoảng 30% dân số bị rối loạn tâm thần, trong đó trầm cảm chiếm tới 15-25%. (Báo vietnamnet.vn/)
Đọc mà sốc quá! Thống kê trên ko biết độ chính xác thế nào, tuy nhiên tôi tin là bệnh trầm cảm đang ngày càng trầm trọng.
Trên FB, trong sách, và trong các buổi nói chuyện, tôi cứ nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại là mọi người ơi hãy để ý, quan tâm tới tâm lý, tới tinh thần của mẹ và của con! Đừng chỉ nhìn vào lượng cháo ở trong chén, số điểm trên bài kiểm tra hay thời gian con ngồi cắm cúi trên bàn học. Hãy nhìn vào phía sau tất cả những điều đó!
Bởi rồi thì cuối cùng học giỏi hơn vài điểm cũng không quan trọng, cao lớn hơn người ta vài cm cũng chẳng quan trọng, làm ra tiền nhiều hơn ai đó vài triệu cũng chẳng quan trọng, nếu mà trong người không thấy bình an, không thấy hạnh phúc.
Ở HHT, khi đi làm những bài điều tra, bài đường dây nóng, tôi tiếc và đau vô cùng khi thấy trong số những học sinh bị cô lập, bị bạn bè tẩy chay, bị đánh hội đồng, bị tự tử… phần lớn lại là những học sinh ngoan, thậm chí còn nhiều em học giỏi 🙁 . Những bạn quậy phá hình như ít bị hơn.
Thực ra thì, có những người bẩm sinh bình an, có người thì không. Có người dễ ngủ, có người không. Có người dễ dàng vượt qua áp lực, có người không. Chẳng phải do họ thiếu cố gắng. Chỉ là do chất dẫn truyền thần kinh, do cơ chế sinh hóa trong não bộ của họ khác những người khác mà.
Nhưng, khi nghe tin một ai đó tự tử, hầu hết mọi người đều trách móc: “Sao mà dại thế?”. “Sao không cố gắng lên?”, “Sao mà yếu đuối! Sao mà vô trách nhiệm với con cái…”. Những trường hợp mẹ tự tử cùng con, ai đó tự tử cùng người yêu luôn bị nhận rất nhiều lời chửi mắng “Độc ác, nhẫn tâm”…
Có lẽ bởi vì người ta đang gọi bệnh nhân bị bệnh tâm lý bằng những từ: Khùng, Điên, chập mạch, ẩm IC, tâm thần, ma nhập… Làm cho bệnh nhân và gia đình có người bệnh trầm cảm càng phải giấu.
Nghĩ coi, với 1 người bệnh bị đau chân, đau tay, ung thư, cao máu… thường thì đều có số đo và nhìn thấy được. Người nhà cũng chăm sóc chu đáo, với rất nhiều tình thương. Còn với người trầm cảm, có vẻ khó thông cảm hơn rất nhiều, khi nhìn thì thấy họ vẫn đủ chân đủ tay, vẫn ăn được làm được, thậm chí có nhiều người còn giàu có, thành đạt, ở trên đỉnh danh vọng bao người mơ không tới, duy chỉ có cái là tính tình khó chịu, nóng nảy, như khùng như điên… Người bị bệnh trầm cảm ít được người thân bạn bè thông cảm và chăm sóc đúng cách.
Tôi cũng thế, tôi cũng không biết chăm sóc người trầm cảm đúng cách. Nhiều năm đã qua nhưng tôi vẫn luôn có cảm giác còn nợ một người bạn, chị ấy đã mất vì trầm cảm.
Tôi còn nhớ in, ngay cái tuần định mệnh đó, trùng với thời gian con chị ấy bị tiêu chảy. Bé 8 tuổi bị tiêu chảy thì cả nhà rất lo lắng và quan tâm. Ba mẹ ở quê gọi điện vào bày cách ăn uống để giảm đau bụng, anh em bạn bè cũng hỏi thăm và mang thuốc, mang đồ ăn dinh dưỡng tới. Chỉ vài ngày là bé khỏi. Còn ngay bên cạnh đó, người mẹ bị trầm cảm thì không ai nhận ra.
Tôi cũng không nhận ra. Có lúc tôi còn lỡ miệng thốt ra: “Chị cố gắng lên!” 🙁 🙁 🙁
Sau khi chị mất rồi, đi học, đọc sách và tài liệu về trầm cảm, tôi mới hiểu chính những khó tính, khó chịu, nóng nảy của chị hồi đó là những thông điệp thống thiết “Hãy cứu tôi!” mà tôi, và mọi người, đã điếc, đã mù không nghe thấy.
Người Việt mình thường sống vì nghĩa vụ, trách nhiệm với người khác mà k biết sống cho mình. Theo tôi thì ai cũng phải lo sống cho chính mình! Khi mình được sống cho mình, thấy vui vẻ và hạnh phúc thì mình mới có thể có ích cho ng khác.
Ghét nhất là khi đang buồn bã, bế tắc trầm cảm, người xung quanh còn lên giọng kẻ cả bảo “Cố gắng lên”, hay “phải bớt cái tôi đi!”. Chả biết ai sao, chứ tôi thì thoát bệnh chỉ từ khi biết ích kỷ hơn, lo cho bản thân hơn, quẳng bớt trách nhiệm gia đình đi, buông tay, và kệ mẹ nó… Việc gì xảy ra là do nó cần phải xảy ra! Mặc kệ nó!
Nhiều mẹ nhắn tin hỏi về việc căng thẳng và mệt mỏi khi con ăn, con học thế này thế kia,
Tôi nói, thôi bỏ đi, đừng cố nữa! Thà ăn ít, thà ăn ngoài hàng, thà mất vệ sinh, nhưng mẹ vui con vui, thì vẫn còn hơn là nấu bổ dưỡng mà mẹ cáu con khóc.
Thà là con học kém vài điểm còn hơn con u uất, chán ghét tới trường, không có bạn bè không có niềm vui trong cuộc sống. HS trường chuyên, rồi SV Harvard, SV Ivy League cũng tự tử kìa. Khi đó có còn cứu được không?
Ở Nhật Bản, tỷ lệ chết do tự tử ở thanh thiếu niên đã đứng hàng đầu trong các lý do tử vong, cao hơn TNGT, cao hơn ung thư. Ở Úc thanh thiếu niên chết vì tự tử cũng cao hơn TNGT, Ở VN cũng đứng thứ 2 rồi đó 🙁
Mọi người ơi, hãy lo lắng về trầm cảm đi, hãy công bằng coi nó là một căn bệnh, có thể chữa được, cần chăm sóc, và người bệnh cũng không muốn mắc bệnh. Nhớ nha, nó còn nguy hiểm hơn cả ung thư, vì chính nó cũng là 1 tác nhân cho ung thư, chính nó làm quá trình chữa ung thư gặp khó khăn hơn 🙁 Còn ai thấy mình có triệu chứng thì đừng ngại, cứ nói ra nha, 4 người đi ngoài đường thì có 1 người giống mình. Bệnh này chưã được ạ!
(Bài đăng lại, nhân dịp đang tranh cãi về trầm cảm)