London

London, 26 May 2017.
Anh ghé London ( Đà Nẵng ) vào một ngày mưa phùn, tấp vào quán Starbucks Coffee ven ( lề ) đường, gọi cho mình một cốc Latté quen thuộc. Bạn anh bảo do mày ăn ở thôi chớ mấy bữa nay London nắng đẹp (bạn bè gì như cái qq, mà anh nghĩ là bạn anh nói đúng)
Có lẽ giờ này em đang ở Paris, ngồi ở quán Marquis quen thuộc, anh hy vọng thời tiết vẫn đủ nắng để ngồi bên ngoài, trên một trong những chiếc ghế kim loại không bao giờ phẳng mặt đặt ngoài vỉa hè, nhìn ra con đường Rue des Francs Bourgeois thênh thang, ánh nắng nhạt nhòa của Paris sưởi ấm một bên đôi gò má em, thưởng thức đĩa bánh sừng bò và một tách cà-phê Crème. (vì anh đọc trên báo thấy Paris ( Hà Nội ) dạo này cũng mưa sml)
Anh ucf mà bồi hồi nhớ lại thuở sinh viên khi chúng ta còn học ở NUS (mà chúng mình gọi là Đại học Quốc gia TP.HCM chứ chưa phải là Đại học Quốc gia Singapore như bây giờ) biết bao nhiêu là kỷ niệm.
Anh nhớ những ngày Singapore (mà xưa chúng mình quen gọi là Sài Gòn) trời đã bắt đầu chuyển mùa. Anh ngang qua Orchard Road (xưa chúng mình hay gọi là đường Nguyễn Huệ) đằm thắm màu mây cũ, thương nhớ em biết mấy cho vừa.
Em còn nhớ Safari Park không? Đúng rồi, nơi mà chúng ta quen gọi là Thảo Cầm Viên Sài Gòn đó, thiệt cũng không khác trước là mấy. Những con voi vẫn buồn bã với dây xích dưới chân, những con cọp mài móng vuốt trên nền xi măng, mấy con hươu cao cổ, dăm con khỉ bé xíu xiu… Chỉ là, dấu chân em vẫn hằn trong tâm trí anh như những ngày đầu thân ái.
Mấy lúc vắng xa, anh ra Singapore River (mà xưa chúng mình gọi là sông Sài Gòn), nhìn nước chảy quanh một màu ký ức, không biết em nơi nào để nói những câu chuyện ấm êm.
Anh về lại khu đèn đỏ Geylang (xưa chúng mình hay gọi là đường Huyền Trân Công Chúa với Tú Xương), anh không ăn chơi gì đâu, chẳng qua lang thang rồi nhìn tên gọi mới chợt nhớ cái tên cũ một thời chúng ta đắm say, nơi có những cây cổ thụ xao xác lá rơi những chiều nắng muộn.
Lần trước, anh ghé Sentosa ngồi ca nô dạo mát để mong cơn gió khỏa lấp nỗi buồn. Sentosa mà xưa chúng mình gọi là cầu Thị Nghè, nơi có con kênh Nhiêu Lộc hẳn là em chưa quên?.
Sài Gòn, ah không, chính xác là Singapore đã có nhiều thay đổi lắm từ ngày em đi, chỉ có mỗi cái nắng thì bụi mà mưa thì ngập là vẫn nguyên như cũ. Chỉ có mỗi cái sáng sớm với chiều tan tầm là kẹt xe vẫn như tấm lòng chung thủy anh chờ đợi em.
Ngày tiễn em ở Changi (tức là sân bay Tân Sơn Nhất), em có hẹn bao giờ Sài Gòn thành Singapore em sẽ quay lại.
P/S : dạo này London nới lỏng chính sách đối với người nhập cư, nên cái mubahi anh móc trên xe máy đã bị bọn đạo chích trộm không thương tiếc.
From fber
See Translation

CHỌN CHO CON CÁCH THỨC GIÁO DỤC NÀO

CHỌN CHO CON CÁCH THỨC GIÁO DỤC NÀO?
Tôi thấy nhiều cha mẹ băn khoăn về phương pháp, tham khảo khắp các thể loại từ Nhật, Mỹ, tới Pháp, Do Thái,…. từ Montessori, Reggio tới Steiner. Nhưng hãy ngừng lại đã các cha mẹ ơi. Khi bạn không biết bạn muốn gì, thì sao bạn có thể chọn cho mình và con cái mình một phương pháp? Chưa kể rất nhiều cái gọi là “phương pháp” chỉ là thông tin từ một cuốn sách.
Làm sao ta có thể hiểu “phương pháp” của nước Pháp khi ta chỉ đọc một cuốn? Có hay không một cách thức giáo dục duy nhất có thể đại diện cho cách người Mỹ dạy con? Còn một số phương pháp khác gọi là “mới” thì sao? Nếu nó 100 tuổi rồi thì nó có mới không? Chưa kể trong vài chục năm qua khoa học đã phát triển vượt bậc, và hiểu biết về trẻ em cũng như cách trẻ em học và phát triển đã thay đổi rất nhiều. Chưa kể nhiều bậc phụ huynh ở đây không đọc các sách giáo dục để tìm hiểu, mà chỉ nghe qua loa ai đó nói 1, 2 buổi. Và thế là đủ để chúng ta hiểu mình đang làm gì với những phương pháp đó?
Khi tôi hỏi nhiều cha mẹ rằng họ hãy nghĩ xem họ có mục tiêu và định hướng gì cho con cái họ, câu trả lời thường khá mơ hồ, không chắc chắn. Điều này là dễ hiểu. Tôi hiểu. Bởi vì con cái bạn mới chỉ có 1, 2 tuổi. Tại sao phải băn khoăn về cách thức giáo dục quá sớm? Nhiều phụ huynh cũng tưởng rằng khi nào con đến trường thì quá trình giáo dục mới bắt đầu.
Tôi xin phép viết bài này cho những ai còn nhiều băn khoăn, và chưa xác định được hướng đi cho bản thân và con nhỏ.
SỰ THẬT 1: Quá trình giáo dục bắt đầu từ khi trẻ lọt lòng. Bạn đã bắt đầu giáo dục con bạn bằng cách thể hiện tình thương yêu với con, ôm ấp con, nói chuyện với con, vỗ về con, chăm sóc con. Những trẻ sống trong trại mồ côi từ nhỏ rất khổ. Chúng không được hưởng tình yêu của cha mẹ, và môi trường thiếu sự chú ý 1-1 như thế khiến chúng chậm phát triển, kém thông minh đi rất nhiều so với tiềm năng của chúng. Sự căng thẳng, trầm cảm, mâu thuẫn giữa các thành viên gia đình cũng là những yếu tố tiêu cực ảnh hưởng trực tiếp đến quá trình giáo dục trẻ. Yêu thương là yếu tố hàng đầu để giúp trẻ phát triển tốt – bên cạnh dinh dưỡng tốt (theo cách trẻ được ăn vui vẻ, tự quyết định mức ăn, không bị “nhồi”).
Giáo dục không phải là kiến thức. Quá trình giáo dục là quá trình một đứa trẻ hình thành niềm tin của nó về bản thân nó và về thế giới, để hiểu ra ý nghĩa của cuộc đời nó và mối liên hệ giữa nó và thế giới. Niềm tin của đứa trẻ là gì, thì niềm tin ấy sẽ chi phối toàn bộ đời sống và hành vi của nó. Những niềm tin không hình thành từ việc học thuộc kiến thức, mà qua việc trẻ sống và tương tác với những người xung quanh – người có ảnh hưởng lớn nhất là cha mẹ – và qua cách trẻ được đối xử và đánh giá.
SỰ THẬT 2: Lựa chọn cách thức giáo dục phải phụ thuộc vào mục tiêu lớn nhất: Bạn muốn con bạn trở thành người như thế nào? Hình dung con bạn ở độ tuổi 18-20. Bạn muốn con có đức tính gì, kỹ năng gì, lý tưởng gì? Câu trả lời là một hành trình khám phá, chứ không đơn giản sẽ đạt được tới trong tích tắc hay vài tuần. Tôi đã suy nghĩ không ngừng suốt từ khi con đầu 2 tuổi, tới nay 3 năm câu trả lời mới rõ dần. Tôi nghĩ, nhưng tôi cũng tham khảo nhiều sách, chứ không chỉ vẩn vơ nghĩ trong đầu. Để tìm ra câu trả lời, cha mẹ cũng phải dành rất nhiều thời gian cho con, dạy con và hiểu con, dần dần mới có thể thay đổi nhận thức để trả lời “Giáo dục là để làm gì?”
Thường người ta chỉ gửi con đi học, bởi đó là chuyện “bình thường”. Người ta không suy nghĩ về các mục tiêu giáo dục mấy, ngoài chuyện cảm thấy ổn vì con đã được đi “học”, có bạn bè, sẽ được dạy “kiến thức”. Thi thoảng người ta nghe giáo viên nhận xét về con. Nhận xét tốt thì người ta hài lòng, nhận xét không tốt thì người ta bực mình – có thể với con hoặc với thầy cô giáo. Nhìn chung, con cái được nhận xét tốt, có vẻ ổn, thế là đủ. Người ta thỉnh thoảng khoe con được từng này điểm, chụp ảnh cái giấy khen để cho người khác xem – thế là đủ rồi. Trên lớp, con được học nội dung gì theo cách nào thì họ thấy ok với nội dung đó và cách đó. Cùng lắm, nếu không thích thì phàn nàn vài câu, chứ thay đổi được gì?
Đối với tôi thì không đủ. Nếu để con được giáo dục như thế, thì kết quả sẽ hoàn toàn ngẫu nhiên nếu cha mẹ không chủ động định hướng cho con tại nhà.
SỰ THẬT 3: Không phải là homeschool là bạn đã thoát được giáo dục truyền thống. Giáo dục truyền thống là cách thức giáo dục trẻ tại trường học thông thường theo cách trẻ ngồi nghe, nhắc lại những gì giáo viên nói, bị kiểm tra xem có nhắc lại được không, và từ đó bị xếp loại/phân loại. Theo phương pháp đó, trẻ không có quyền lựa chọn. Cách thức giáo dục theo kiểu truyền thống đang bị nhầm lẫn với quá trình giáo dục diễn ra tại trường học (chỉ là địa điểm). Hai thứ này bị nhầm lẫn với nhau bởi một lý do cũng dễ hiểu: đa số các trường học sử dụng cách thức đó.
Do nhầm lẫn đó, một số cha mẹ nghĩ rằng con cứ không học ở trường nữa thì là thoát được giáo dục truyền thống. Nhưng họ lại đem giáo dục truyền thống về nhà dạy con: thích các chương trình chuẩn, thích các chương trình được dán mác “homeschool”. Tôi xin lỗi vì bản thân tôi chưa từng tham khảo các chương trình này, nhưng tôi biết trẻ 0-6 không cần các chương trình này. Đối với gia đình tôi, trên 6 cũng chẳng cần thiết, vì cái gì mà chẳng có thể là nội dung học? Một cuốn sách hay, một bộ phim hay, hay phân tích các quảng cáo để cho con thấy mục đích của quảng cáo là gì – đó chẳng phải là học sao? Nếu không thoát ra khỏi quan niệm rằng giáo dục chỉ là những chương trình chuẩn, chúc mừng bạn, bạn đã bị tẩy não thành công bởi giáo dục truyền thống.
SỰ THẬT 4: Các phương pháp giáo dục chỉ là cái mà ai đó đưa ra vì kinh nghiệm của họ cho phép họ đúc kết ra những điều như thế. Không phải cứ “Do Thái”, “Pháp”, “Mỹ”, “Nhật” thì cứ ôm hết về rập khuôn. Mỗi đứa trẻ là duy nhất, và mỗi gia đình là duy nhất. Trong quá trình giáo dục con, nếu bạn tìm hiểu kỹ, dành thời gian với con và có tâm huyết, bạn sẽ tự tìm ra cách thức duy nhất của gia đình bạn. Bạn sẽ còn học từ chính con của bạn, và hiểu ra những điều mà bạn chưa từng học được ở trường. Bạn có thể học hỏi nhiều thứ hay từ nhiều nguồn, cũng như sẽ thấy rằng những nguồn có thông tin chính xác đều sẽ đưa ra những triết lý rất giống nhau. Nhưng cách thức để dạy con bạn thì chỉ có một, và đó không phải là phương pháp có các bước A-B-C như mì ăn liền trong một quyển sách. Vì vậy, hãy vừa dạy con, vừa kiểm tra độ chính xác của thông tin bằng chính trải nghiệm của bạn.
SỰ THẬT 5: Không bao giờ so sánh con bạn với trẻ khác, hay đi tìm sự thật về con bạn qua những trẻ khác hay sự đánh giá của người khác. Điều đó là không thể. Người ta dạy đủ các loại phương pháp, song thường bỏ qua một điều quan trọng nhất: HIỂU ĐỨA TRẺ CỦA BẠN. Nếu bạn không hiểu con bạn, thì bạn không thể dạy được con bạn. Khi bạn đã hiểu và gắn kết được với con, việc dạy con sẽ trở nên vô cùng dễ dàng. Sự phản kháng hay bất hợp tác ở con là tín hiệu cho thấy bạn chưa hiểu con, và bạn phải điều chỉnh bạn trước khi bạn muốn dạy con.
* * *
Có lẽ là còn nhiều sự thật khác, nhưng tôi xin phép chỉ bàn đến đây.
Xin cảm ơn. ♥♥

Mình leo núi nhiều

Mình leo núi nhiều, luôn tự tin vào khả năng trèo đèo lội suối và di chuyển trong điều kiện khó khăn của các vùng rừng núi nhiệt đới từ xưa giờ. Nhưng quả thực là leo vào Hang Én và hang Sơn Đoòng là một cuộc chinh phục hoàn toàn không giống như mình tưởng. Nó đòi hỏi độ bền của thể lực, độ khéo léo của đôi chân và quan trọng nhất là cái độ máu của người thích thám hiểm.
Cảm giác sắp bị chôn sống đến nơi là cảm giác dễ làm cho người đi lo lắng và muốn thoái lui, nhất khi chui qua những đoạn khe hẹp chỉ vừa 1 người khom khon để đi qua những tảng đá to như cái nhà 3-4 tầng chồng lên nhau. Tiếp nữa là sự choáng ngợp bởi sự hùng vĩ của những vòm hang khổng lồ… Chưa kể đêm cuối, nằm ngủ tít gần cuối hang Sơn Đoòng mà nghe trong sâu thẳm lòng hang tiếng đá rơi vẫn đùng đoàng…
(Ảnh chụp tại Hang Én tháng 1/2017)

CAFE CUỐI TUẦN: BÀI VĂN TẢ CHÓ

CAFE CUỐI TUẦN: BÀI VĂN TẢ CHÓ
Cô giáo ra đề văn: “Em hãy tả con chó nhà em”. Chắc chắn hầu như tất cả các em đều làm. Nhà em nào không có nuôi chó thì hãy tưởng tượng ra chó mà tả. Chó nghênh ngang đầy đường, ngày nào chẳng nghe chó sủa, chó hăm he…
Riêng có một em làm bài chỉ có hai câu: “Nhà em không có nuôi chó. Chừng nào nhà em nuôi chó, em sẽ tả”.
Cô giáo phê: “Cạn lời”. Và yêu cầu về nhà làm lại.
Nghe đồn khi cầm bài về nhà, nó hỏi bố: Thưa bố, con phải làm lại thế nào?
Bố nói: Thì con cứ tả con chó hàng xóm.
Nó không chịu: Nhưng đề yêu cầu tả con chó nhà mình mừ…
Bố gãi đầu: Ừ nhề. Nhà mình không nuôi chó. Hay để bố đi bắt trộm một con?
Nó nói: Bố không sợ bị đánh chết à? Bọn trộm chó bị đánh chết như chó đấy, bố không thấy sao?
Bố lại gãi đầu: Thôi được. Đề yêu cầu tả chó nhà em. Tức phải là chó do nhà em nuôi. Nhưng nhà em thì không nuôi chó mà nuôi đầy tớ. Hay là con tả đứa đầy tớ trung thành của nhà mình vậy?
Nghe đồn sau đó thằng bé đi tìm hiểu loài chó và kết quả bài văn miêu tả như sau:
Nhà em có nuôi một đàn chó. Trong đàn chó ấy có con chó to lớn đầu đàn xứng đáng là đầy tớ trung thành nhất của nhà em. Nó ăn cực khỏe, cục to cục nhỏ gì nó đều xơi sạch. Các con khác nổi điên sủa toáng lên. Và chúng tranh chấp quyết liệt, cắn xé nhau để chia lại các cục to cục nhỏ mà ăn.
Em từng rất mất niềm tin vào cái đàn chó này, nhất là con chó to lớn kia. Nhưng bố em thì yêu nó. Bố em bảo nếu không có nó thì còn loạn hơn. Bố nói, chúng chỉ tranh chấp tạm thời trong nội bộ thôi. Còn đối với người ngoài thì chúng rất đoàn kết vì đại cục. Bằng chứng là mỗi khi có ai chọc chúng, chúng cùng nhau sủa dữ dội và xem tất cả đều là thù địch để cùng nhau giữ vững lập trường đập tan sự thù địch đó.
Em thấy cũng phải và chịu khó quan sát để thấy hết vẻ đẹp hào hùng của đàn chó yêu chó quý của nhà mình.
Một hôm vào buổi sớm mai, có con chó cái xinh đẹp nhất đàn bước ra sân õng lưng, chổng đít, vươn vai đón ánh mặt trời. Mõm nó nghếch lên hít hít thở thở như thể đón bắt mùi phân bắc từ bể phốt bốc lên. Nó sủa ba tiếng vang lừng chào buổi sớm. Cả đàn chó sủa theo sảng khoái. Có con du dương trầm bỗng như hát, có con nhấn nhá như ngâm thơ. Dàn hòa âm trỗi dậy thật vui tai. Vui ơi là vui…
Con chó lớn đầu đàn đang nằm trịnh trọng trên vỉa hè bỗng nhảy xồ ra, chạy đến sau lưng con chó cái xinh đẹp. Nó nhìn ông mặt trời đỏ lựng rồi tức cảnh sinh tình, cây bút sáp đỏ lòm không biết ở đâu chòi ra vẽ vào đít con chó cái. Ban đầu nó vẽ nguệch ngoạc. Sau mấy đường phác họa, ngòi bút của nó đi những đường nhanh, dứt khoát, mạnh mẽ đến mức không còn thấy cây bút đâu. Chỉ thấy nó ôm chầm con chó cái bằng tất cả sự cuồng nhiệt. Nó đạt đến mức điêu luyện khi quay ngược người mà vẫn vẽ tốt…
Những con chó khác bao quanh, con ngửi đít, con liếm lông, con thò bút ra để sẵn sàng phóng bút. Bản hòa âm đẩy lên cao trào: cố lên, cố lên…
Đến lượt em cũng cổ vũ: cố lên! cố lên…
Chao ôi, sức mạnh của chó. Cảnh tượng đẹp mắt chưa từng có. Em yêu đàn chó nhà em như yêu những đầy tớ trung thành của nhà em và cũng là của mọi người.
——
P/S: Nghe đồn lần này cô giáo phê: Sa mạc lời! Nhưng cô đã giấu biến cái bài văn đó, không trả bài cho học sinh. Có lẽ cô cũng không yêu cầu làm lại nữa! he he…
Chúc các bạn cuối tuần vui vẻ!

Mùng một sớm mai

Mùng một sớm mai, mùng hai đầu tháng… Xin gửi lời chúc đầu tháng may mắn, hạnh phúc và thật nhiều niềm vui tới cả nhà…để mọi việc trong tháng mới luôn được thuận buồm xuôi gió, và ngập tràn yêu thương nhé
Make up & Hair: Thuỳ Nguyen Minh
Áo dài : Bui Phuong Linh; Dạ Hội QueenStyle

Nếu trên đời không có sự tồn tại của tình yêu

Nếu trên đời không có sự tồn tại của tình yêu ..!!!
#Liveshow_Hiếu CHUYỆN TÌNH TÔI HÁT
– Phần 1 : https://www.youtube.com/watch?v=8i85qEva0_Q
– Phần 2 : https://www.youtube.com/watch?v=4ZoifxCd97g
#Team Ho Quang Hieu
Tổng Đạo diễn : Tui
Đ D hình ảnh : Hoàng Huynh
Quay phim : Một đống
Thiết kế cảnh : Tuấn Thanh Nguyễn

Ở phòng chờ ra máy bay đi Nha Trang

Ở phòng chờ ra máy bay đi Nha Trang, may quá xem được hiệp 1 U20 World Cup giữa Vietnam và Pháp, nhưng buồn quá 3-0 rồi. Giờ lên máy bay, đến Nha Trang thì kết quả không biết có cải thiện được không U20 Việt Nam cố lên nua nhé !!!

Từ thiện mù tạt

Từ thiện mù tạt
———————-
Khi bỏ Hai Chục Nghìn vào hòm công đức, đổi lại bạn nhận được gì?
Đây là một câu hỏi có phần sỗ sàng, nhưng đúng bản chất.
Phần thưởng mà chúng ta nhận được khi làm từ thiện, trước nhất và giản đơn nhất, là sự thanh thản lương tâm. Còn sau đó, tùy từng mục đích và mức “tham, sân, si” của mỗi người, mà giá trị đổi lại khác nhau. Ngoài những người làm việc thiện vì cảm thấy cần phải làm, tự nhiên như là thở, thì còn có những dạng khác nữa như là:
Về tâm linh, phần lớn mọi người làm từ thiện với tín niệm Nhân – Quả. Nghĩa là mình làm việc tốt, việc thiện, thì mình sẽ gặp may mắn, được thần phật chứng giám phù hộ v…vv…
Về danh tiếng, có người làm từ thiện rồi quay phim, chụp ảnh, gắn tên bảng vàng… để lưu danh.
Về mục đích khác nữa, như là rửa tiền, hay lợi dụng lừa đảo (cho 1 nhưng vận động xin 10)… thì cũng có.
Vậy thì về mặt bản chất, chúng ta đều đã nhận lại thứ mình muốn ngay khi trao đi món từ thiện rồi. Đã là từ thiện, thì bao nhiêu cũng quý. Trong trường hợp này, Thuyết Tương Đối vận dụng chính xác. Một người nghèo chỉ có 2 manh áo vá, mà cho người khác 1 manh, thì cũng chẳng khác nào 1 tỷ phú cho đi 1 nửa sản nghiệp của mình. Đều đáng trân trọng cả.
Cho nên trong câu chuyện anh Đặng Hữu Nghị nuôi 2 con bại não, tôi cho rằng không cần phân tích đúng sai. Bởi vì về bản chất, những người ủng hộ anh Nghị (bằng tiền, quà, hay những lời động viên), đều đã nhận lại (chí ít là) sự thanh thản lương tâm. Một người phóng xe máy đến, dúi vào tay anh Nghị vài triệu, không để lại danh tính mà bỏ đi luôn. Thì ngay lúc đấy người ấy sẽ nhẹ nhõm, cả ngày hôm ấy, thậm chí nhiều ngày sau đó, người ấy sẽ vui vẻ, hạnh phúc vì mình đã làm điều thiện. Đó là phần quà mà những cảnh ngộ khó khăn, tự thân đã mang đến cho xã hội: Cơ hội để chúng ta làm Việc Tử Tế, Sống Tử Tế. Không phải ai cũng chịu ngửa tay ra để chúng ta cho tiền vào đổi lấy sự thanh thản đâu!
Còn nếu chúng ta làm từ thiện, mà mong muốn nhìn thấy kết quả tốt, thấy tiền mình gửi được sử dụng đúng mục đích, thì chúng ta không thể Cho một cách Tự Phát được. Chúng ta buộc phải tin vào các cơ quan đoàn thể có chức năng, như là Hội Chữ thập đỏ, Đoàn Thanh niên, Hội Phụ nữ…hay là các Quỹ từ thiện có uy tín. Hoặc vẫn không tin, thì chúng ta tự lập quỹ ra, tự vận hành. Khi đó, chúng ta sẽ giám sát được nguồn tài chính cho từ thiện đi đâu, và sẽ thấy là không đơn giản chút nào.
Ở các nước phát triển, Hoa Kỳ chẳng hạn, việc lập quỹ từ thiện cũng tương tự như xin giấy phép kinh doanh. Và họ phải công bố rõ số tiền vận hành bộ máy mà họ sẽ lấy từ nguồn đóng góp. Tỷ lệ vàng là 10%, phổ biến là từ 20-30%, và cá biệt có quỹ từ thiện dùng tới 80% cho xăng xe điện nước và trả lương các thứ. Các quỹ từ thiện được cấp phép đó, chính là giải quyết phần Giám Sát cho nguồn từ thiện của xã hội – và họ Ăn Lương cho việc đó.
Mang tiền đến ùn ùn quẳng vào nhà người ta, không chấp nhận bất cứ mô hình quản lý chính danh nào, nhưng lại đặt ra yêu cầu “kiểm định chất lượng” với chính đối tượng được cho. Chúng ta đang làm từ thiện cái kiểu gì vậy?
Hay tôi gọi đó là kiểu từ thiện mù tạt, cay thì rất cay, nhưng chỉ qua vài giây là lại rất nhạt.

Mười hai năm trước

Mười hai năm trước, khi tôi còn là một trẻ trai. Gặp Phạm Phương Thảo, tôi cưa mạnh mẽ!
Giờ thì con gái tôi 11 tuổi chuẩn bị vào lớp 5, thi thoảng cô ấy nhổ giùm tóc bạc. Cô ấy nói: Bố rất đàn ông, rất tuyệt!
Ơn Trên biết bao!

14 tuổi

14 tuổi, nhinh nhỉnh hơn cái vali tẹo, ko cần mẹ đưa dẫn, một mình đi du học.
26 tuổi. Công việc ổn định bằng cấp đầy mình. Nấu cỗ cho 20 người ăn gọn hơ, vẫn ko cần mẹ hỗ trợ.
Sẽ lấy chồng, đẻ con trong nay mai, chả biết có cần mẹ ở phân khúc nào ko nữa.